Người phụ nữ tiếp tục traođổi với những người tronglàng. Vĩ thấy rõ những khuôn mặt lầm lũi kia tỏ vẻhài lòng, cho dù không ai mỉm cười. Từng ấy năm sống với Lưu, Vĩ luôn nể chồng ở mọi quyết định chính xác. Trong bất kỳ trường hợp nào, Lưu đều nảy ra cách giải quyết sáng suốt khiến người khác phải kinh ngạc. Lưu quay sang nháy mắt với vợ.
- Em thấy không, tại sao phải điều thợ từ nơi khác đến cho phiền hà. Nhân công ở đây vừa rẻ mạt, lạiđã quen với địa hình. Họ thông thổ đường đi lối lại và khí hậu. Hẵng cứ để họở lại cho đến giờ phút cuốicùng. Khi nhà kia phá sau cũng được. Anh tính sẽ đặtvài chuồng nuôi gấu ở đó.
- Chúng tôi đồng ý - Người phụ nữ quay sang nói với Lưu - Bao giờ thì anh bắt đầu?
- Tuần sau.
- Nhưng mà ...- Người phụ nữ băn khoăn liếc nhìn gã điên lúc nãy đang ngồi trên một mô đất và gườm gườm đôi mắt nhìn đám đông. - Anh vẫn phải hỏi ýkiến một chủ nhà nữa.
- Được rồi, việc ấy cứ để tôi lo. - Lưu vui vẻ - Thôi,bây giờ chị dẫn vợ tôi đi tham quan khu đất nhé.
Người phụ nữ lại nói vài câu với đám dân bản. Ngaytức thì họ tự động tản về nhà mình, nhưng lần này, họ ngồi cả trên bực cửa để quan sát những người khách lạ.
- Những người không chịuchuyển đi, họ ở đâu ? - Lưu hỏi người phụ nữ.
- Đằng kia. - Chị ta chỉ vềphía những lùm cây. - Họ vẫn ở trong nhà.
Vĩ dễ dàng nhận ra trong ngôi nhà trong bức ảnh, ngôi nhà thứ chín, nằm sâutrong những tán lá. Nhữngngôi nhà phía bên ngoài trông đã rệu rã, ảm đạm, nhưng ngôi nhà này thêm vào đó còn nằm ở một vị trí tách biệt đến kỳ dị. Những thân cổ thụ bao bọc quanh nó như một pháo đài đầy cảnh giác, khiến cho căn nhà tối đến độ Vĩ đã cố nheo mắt mà nhìn mãi vẫn chưa thấy cửa ra vào.
- Em đi theo chị ấy nhé, dẫn cả Bảo đi nữa. Vừa hítthở không khí trong lành vừa tham quan khu đất luôn.
- Anh làm gì? - Vĩ hoảng sợ. Cô không hề muốn ở một mình bên người phụ nữ thiểu số này một chút nào.
- Anh vào đàm phán với chủ nhà còn lại xem sao.
- Em đi cùng anh.
- Không cần thiết. Thấy đông người có thể họ ngại.Mà Bảo nó cũng muốn đi chơi, em chiều con một chút.
- Nhưng anh làm sao nói năng với họ nếu như không có chị này. - Vĩ vớt vát.
- Em không thấy bao nhiêulần anh làm việc với kháchChâu Phi mà không cần phiên dịch à. - Lưu cười to- Đi đi em, không khí ở đây dễ chịu lắm.
Bé Bảo cũng có vẻ không muốn vào ngôi nhà. Nó nhảy lò cò một chân và đu lấy tay mẹ.
- Mẹ ơi, đi...
Lưu quay người về phía những lùm cây. Người phụ nữ hất cằm.
- Đi lối này.
Chị ta dẫn hai mẹ con vòng ra phía sau ngôi nhà.Một mùi gì đó hăng hắc đượm lên. Vĩ nhìn thấy hàng lớp, hàng lớp những rễ cây lạ phơi bên những hông nhà. Cô cho rằng cái mùi không dễ chịu này bốclên từ những thứ đó. Khi Vĩ kéo tay Bảo nhảy qua một đám rễ phơi khô, cô chợt cảm thấy gáy mình nhói lên. Cô dừng bước, vàđột ngột quay phắt lại. Có vật gì đó đã lẩn đi sau những bụi cây. Cô không nhìn thấy gì cả, nhưng cô chắc chắn thế.
Người phụ nữ vẫn lùi lũi bước. Họ đi xuống một condốc ngoằn ngoèo và hẹp đến nỗi ngay cả bé Bảo cũng phải xếp hàng một. Con dốc có vẻ ngắn vì Vĩ đã nhìn thấy một chỗ ngoặt ngay lùm cây trước mặt. Nhưng khi họ xuống tới đó, cô mới thấy rằng con dốc thực ra còn rất dài. Các lối rẽ và cây lá umtùm khiến đi đoạn nào biếtđoạn nấy đã đánh lừa thị giác.
- Có mệt không con?
- Không ạ. - Bé Bảo nghe chừng đã thở hổn hển nhưng có vẻ thích thú với những trò mà cậu chưa bao giờ từng trải qua.
Con đường càng ngày càngdốc, và lối đi trơn trượt vìtrậh mưa hồi sáng. Bảo ngã oạch một cái. Vĩ vội vàng đỡ thằng bé dậy. Vạtáo sau lưng Bảo nhem nhuốc đầy bùn đất. Cô rút mấy tờ giấy ăn để gột bớtnhững vết bẩn, nhưng bất chợt, Vĩ lại cảm thấy bên tai phải của mình nhói buốt. Cô biết có kẻ đang theo dõi hai mẹ con cô. Vĩ vờ mải lau vết bẩn và bấtthần ngẩng lên. Gã điên ban nãy. Kẻ bệnh hoạn đã đứng sừng sững đầu con dốc và cúi xuống nhìn Vĩ đầy đe doạ. Những cánh hoa đỏ trên đầu gã héo rũvà sẫm lại một màu gờn gợn quái đản.