watch sexy videos at nza-vids!

» Chương I: Những ngôi nhà đá ong
Người dẫn đường đã biến mất sau chỗ ngoặt và giờ chỉ còn hai mẹ con cô đối diện với gã trong một lối đihiểm giữa vùng rừng núi hoang vu. Gã chỉ đứng cách họ một quãng chục bước chân và hoàn toàn không nhúc nhích. Nhưng đối với một kẻ tâm thần, Vĩ không thể lường trướcđược gã đang nghĩ gì trong đầu. Cô vội vã kéo tay Bảo chạy nhúi về phía trước. Lần này thì chính Vĩ bị trượt ngã. Bảo kéo mẹ đứng dậy. Mặc dù sợ hết hồn nhưng cậu bé tỏ ra mình đang là chỗ dựa cho mẹ. Cậu bực tức lấy một viên đá mắc trong bụi cây và ném về phía gã điên như bố cậu đã làm. Viên đá trúng giữa bộ ngực bẩn thiủ của gã. Vĩ sững người. Nhưng gã điên không hề tỏ ra bực tức. Trái lại, gã nhếch mépcười tinh quái như thể tâm trí chưa hề mắc sự điên khùng nào. Vĩ quát to:
- Cút ngay.
Không ngờ thái độ tức giậncủa Vĩ tỏ ra có hiệu quả. Gã điên quay lưng bỏ đi vàbiến mất sau một khúc ngoặt. Vĩ không biết nên đi tiếp hay quay lại. Đi tiếp, có thể họ sẽ lạc đường, còn nếu quay lại, biết đâu gã điên chẳng đang chờ họ sau một lùm cây nào đó.
- Đi thôi mẹ.
- Ừ, mình đi tiếp.
Đôi khi, Bảo thường tỏ rõ tư chất quyết đoán di truyền của Lưu, mặc dù cậu bé khá nhút nhát. Khi họ vượt qua đoạn dốc cuối cùng, Vĩ không khỏi kêu lên kinh ngạc. Họ đangđứng trên một khoảnh đất trống bằng phẳng. Thì ra khu đất nằm trên một sườn núi và từ đây, họ có thể phóng tầm mắt ra toàncảnh hoang vu, hìng vĩ của đại ngàn. Cánh rừng látrắng nằm xếp lớp ken dày bao lấy dãy núi đá, vànhững vệt mây hồng còn rớt lại sau cơn mưa đang vắt ngang qua đỉnh núi.
- Đẹp quá mẹ ạ. - Bảo reo lên.
- Ừ đẹp quá, con nhỉ. - Vĩthấy lòng mình chùng lại sau những chuyện vừa rồi.
Ban nãy, lúc họ còn mắc lạitrong con dốc, quang cảnhnày đã bị che khuất bởi toàn bộ những thân cây cổthụ và bụi cây chằng chịt. Vĩ giật mình thấy có vật gìvừa thoáng qua tầm mắt cô. Người phụ nữ ban này đã cởi chiếc khăn bịt đầu mầu đen và xổ tung mái tóc rậm dài che hết cả thânhình. chị ta ngồi trên một mỏm đá sát eo núi, quay lưng về phía họ, thản nhiên và bất động như quên mất vai trò dẫn đường của mình.
- Sao đi lâu thế ? - Chị ta lên tiếng.
- Có ông điên đuổi theo hai mẹ con cháu. - Bé Bảo tỏ vẻ giận dỗi vì người kiađã bỏ rơi hai mẹ con cậu.
Người phụ nữ quay mặt lại, mớ tóc đen tuyền bao lấy khuôn mặt khiến đôi mắt trở nên tăm tối. Chị ta nhìn thẳng vào mặt Vĩ.
- Cô bao nhiêu tuổi?
- Hai sáu.
- Cô có con lớn nhỉ. - Chị ta nhìn chòng chọc vào thằng bé khiến Vĩ theo phản xạ nắm chặt tay con trai.
- Tôi lấy chồng sớm. Trẻ con làng này đi đâu hết rồihả chị? - Vĩ lảng sang chủ đề khác.
- Làng này không có trẻ con.
- Tại sao ?
- Ở đây đất dữ, chúng tôi không nuôi được. - Chị ta đưa mắt nhìn đi chỗ khác.
Vĩ rùng mình, càng xiết chặt tay bé Bảo. Người phụnữ tiến lại gần họ và giơ tay ra. Vĩ vội ẩy thằng bélùi lại một bước. Nhưng chị ta không có ý định chạm vào Bảo.
- Cô đưa tay đây cho tôi.
Vĩ chìa tay ra như một cái máy. Chị ta nắm lấy tay Vĩ. Bàn tay lạnh toát, khô khốc và sần sùi như cây gỗ mục.
- Tại sao cô muốn mua mảnh đât này.
- Vì nó đẹp. - Vĩ hơi rút tay ra, nhưng chị ta đã nắm rất chặt.
- Cô rất đẹp, thằng bé cũng rất đẹp, nhưng trôngnó không giống cô.
- Nó giống bố nó.
- Cô sung sướng lắm phải không. - Người phụ nữ nhìn thẳng vào cô bằng đôimắt u tối, rồi chị ta bắt đầu vuốt ve lòng bàn tay mịn màng của Vĩ.
Chị ta tẽ thẳng những ngón tay của Vĩ ra, và cúixuống nhìn.
- Chị làm gì vậy? - Vĩ rungiọng.
- Tôi đang xem chỉ tay cho cô.
- Chị nhìn thấy những gì?
- Tôi nhìn thấy có những điều cô đang nói dối tôi. - Chị ta cười bí hiểm, hàm răng đen hơi lộ ra khiến Vĩ gai người.
Đột nhiên, người phụ nữ ngẩng phắt lên, cặp môi thâm sì mím lại.
- Cô phải cẩn thận. Hết sức cẩn thận. - Chị ta vạch những đường kỳ lạ lên lòng bàn tay Vĩ - Tôi đã nhìn thấy những đườngnày. Tai họa. Đó là tai họa.Nó đang ở rất gần đây thôi, rất gần cô.
Vĩ kinh hoàng nhìn người phụ nữ kỳ lại. Cô lắp bắp.
- Sao chị biết? Làm sao màtôi tránh được?
- Cô không thể tránh được. Cô phải đối diện với nó. Đó là nghiệp chướng.
- Chị còn nhìn thấy gì nữa?