watch sexy videos at nza-vids!

» Chương I: Những ngôi nhà đá ong
Bảo chỉ để yên vài giây rồi lại oằn ra, có vẻ như chưa muốn chấm dứt trò chơi. " Rồng rắn lên mây. Có cây...", đang cười hớn hở, thằng bé im bặt lại, mặttái xanh và đôi mắt mở to hãi hùng.
- Sao vậy con ? - Vĩ hốt hoảng.
- ...
- Con sao vậy? Con đừng làm mẹ sợ. - Vĩ nắm lấy bàn tay đã lạnh toát của con trai.
- Mẹ ...
Thằng bé vẫn mở to mắt nhìn mẹ nó trân trối. Khôngphải... là nó nhìn ra phía sau lưng cô. Sau vài giây lo lắng, Vĩ đã định hình được hướng nhìn của thằng bé. Có cái gì đó đằngsau cô hay sao? Vĩ lạnh toát người. Cô từ từ quay lại... Một khuôn mặt đang áp sát cửa kính xe với haicon mắt loé lên độc ác. Đó không phải cái mặt người. Nó chỉ cách Vĩ chừng hai phân, và cái kính cửa tròngz suốt lúc này không còn ý nghĩa gì nữa.
Tiếng hét của cô và tiếng gào khóc của bé Bảo khiếnLưu vứt vội điếu thuốc chạy lại. Anh lấy một cục đất và ném vào cái vật phía ngoài cửa xe.
- Đồ thần kinh, cút ngay đi chỗ khác.
Lưu mở cửa bế thốc Bảo ra ngoài và ôm chặt lấy thằng bé vẫn còn đang run lẩy bẩy. Vĩ thấy hình nhân đã rời khỏi xe và tiến ra giữa bãi đất trống.Hắn gần như không mặc quần áo, mớ tóc đen dài bết vào nhau, thành những cục vón bẩn thỉu, hai gò má hốc hác và đôi con mắt ngây dại. Tuy nhiên, hắn lại nở một nụ cười tinh quái và có vẻ như không hề sợ sệt trước tiếng quát mắng của người khách lạ.
- Ra đây em, hít thở khôngkhí trong lành, thằng điên ấy mà.
Vĩ đã bắt đầu hoàn hồn. Cô bước ra ngoài và đứng nép bên cạnh Lưu. Anh đưatay choàng lên vai vợ, cười vui vẻ.
- Hai mẹ con đúng là thần hồn nát thần tính. Có thằng điên mà cũng sợ.
Kẻ điên loạn đã tiến lại bụi hoa đỏ, ngắt một nắm cài lên mớ tóc rối bù và ngửa cổ lên trời hú một tiếng dàiman dại. Tiếng hú dội vào những vách đá và luồn trở lại qua những khoảng rừng rậm rạp, tạo thành những chuỗi ngân dài ghê rợn. Ngay tức thì, tiếng húcủa gã điên như một tín hiệu bí mật, từ các ô cửa nhỏ đồng loạt xuất hiện chủ nhân của những ngôi nhà.
Mỗi ô cửa có khoảng bốn năm người, già có, trẻ có, đàn ông đàn bà đủ cả, nhưng không có trẻ con. Thì ra họ ở hết trong nhà chứ không phải vào rừng như Lưu đã phỏng đoán. Họ đều mặc quần áo màu chàm, rách rưới, nước da đen xỉn và nhám cả lại. Họim lặng, chầm chậm tiến lại gần 3 người khách, và chỉsau vài phút đã bao lấy thành một vòng tròn giữa bãi đất. Bé Bảo sợ hãi nắmchặt tay mẹ. Vĩ nín thở:
- Anh nói gì đi chứ.
- Xin chào quý vị - Lưu cất giọng hài hước như thường lệ - Chúng tôi từ thành phố đến đây, đã phải vượt qua một quãng đường rất xa để gặp quý vị. Tất cả chỉ vì mảnh đất xinh đẹp này.
Một người phụ nữ quay sang nói gì đó với những người còn lại. Họ trao đổi bằng một thứ tiếng địa phương kỳ cục mà Vĩ chưa đoán được của bộ phận thiểu số nào. Người phụ nữ rất khó đoán tuổi. Có lẽ chị ta chỉ mới ngoài ba mươi nhưng cuộc sống nhọc nhằn ở vùng đất cách ly hoàn toàn với thế giới văn minh bên ngoài khiến chị ta trông già hơn đến gần hai chục tuổi. Đôi môi thâm sì, hàm răng đen như của người nghiện thuốc và tròng mắt trắng dã làm Vĩ thấy rợn con người này. Một ông già gầy gò, tóc bạc trắng mà Vĩ đoán là trưởng bản hỏilại người phụ nữ kia vài câu. Chị ta nói vắn tắt và ông lão gật gù, rồi nhìn chòng chọc vào bé Bảo khiến cậu chùn thêm một bước. Nhưng chợt nhận ra đằng sau cũng có rất nhiều người đang quan sátmình, Bảo lại bước lên, rồi bối rối bước tới bước lui. Sau rốt cậu bé ôm chặt lấymẹ.Người phụ nữ tiến lên phía trước, nói bằng tiếng Kinh hơi lơ lớ:
- Anh là người của anh Sương.
- Tôi là Lưu, chủ tương lai của miếng đất này. - Lưu trả lời bằng một giọng đầy quyền lực.
Người phụ nữ chăm chú nhìn Lưu dò xét.
- Anh vẫn trả chúng tôi theo giá mà anh Sương đã thoả thuận?
- Đúng thế.
- Bao giờ thì chúng tôi phảichuyển đi?
- Sau khi trang trại đã xâydựng xong xuôi.
Vĩ quay sang nhìn chồng lạ lùng. Chừng như muốn giải thích luôn cho cả vợ và người phụ nữ kia hiểu,Lưu khoanh tay trước ngực theo kiểu đã quen với việc ra quyết định.
- Tôi muốn thuê người làng để xây dựng trang trại. Mọi người cứ ở trong nhà của mình. Khi nào côngviệc hoàn tất thì tôi mới san bằng khu nhà kia.